Trong cuộc sống mỗi nhỏ người, có ai nhưng mà không tận hưởng qua cảm xúc hạnh phúc khi làm cho được một việc tốt. Hôm nay, khansar.net đang cung cấp Bài văn mẫu lớp 6: nói về một việc tốt em sẽ làm, sẽ giúp các em thuận lợi tham khảo để hoàn thành bài viết.

Bạn đang xem: Kể về việc tốt em đã làm

*
Kể về một việc giỏi em sẽ làmKể về một việc tốt em sẽ làm

Tài liệu bao hàm dàn ý và 22 bài xích văn mẫu kể về một việc xuất sắc em sẽ làm, hết sức hữu ích cho các em học viên lớp 6. Mời những em cùng theo dõi nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây.


Dàn ý đề cập về 1 việc tốt em đang làm

1. Mở bài

Giới thiệu việc xuất sắc mà em sẽ làm.Kết quả của vấn đề mà em đã làm như thế nào?

2. Thân bài


Việc tốt mà em đã làm là gì?Thời gian và vị trí em làm công việc đó?Có bao nhiêu tín đồ hay chỉ bản thân em?Có fan khác tận mắt chứng kiến hay không?Tâm trạng của bạn được em hỗ trợ như nạm nào?Em bao gồm vui lúc làm công việc đó?Đưa ra những xem xét của em sau khi xong xuôi công việc.

3. Kết bài


Kể về 1 việc tốt em đã làm cho – mẫu mã 1

Trong cuộc đời, mọi người đều đã từng có lần làm được một việc tốt. Điều đó rất có thể khiến họ cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc. Bản thân tôi cũng đã có lần làm được không ít việc tốt.


Tôi vẫn tồn tại nhớ hôm sẽ là chủ nhật. Khi ấy, tôi cùng các bạn trong làng mạc rủ nhau đi đá bóng. Chúng tôi vừa đi vừa chat chit rất vui mắt và sôi sục về trận đấu chuẩn bị tới. Cả nhóm số đông hy vọng hoàn toàn có thể giành thành công trước nhóm bóng của buôn bản Đông – một đội nhóm bóng rất dũng mạnh trong làng. Cả nhóm đang hết sức quyết tâm.


Nhưng lúc cả nhóm đã đi gần cho sân bóng, tôi đột nhìn quý phái phía bên kia đường tất cả một cầm cố bà đã sách một túi đồ rất nặng. Bỗng nhiên có một đám giới trẻ bốn năm fan đi ngang qua, xô vào người bà cụ khiến bà tấn công rơi túi đồ. Dòng túi rơi xuống đất, đầy đủ quả cam sinh hoạt trong túi lộn ra xa. Chắc có lẽ rằng bà rứa vừa đi chợ về. Đám bạn teen nọ thấy vậy nhưng mà vẫn không quay trở lại xin lỗi với nhặt vật dụng lên góp bà cụ. Họ chỉ trở về nhìn rồi mỉm mỉm cười rồi lại lập cập bước đi.

Những fan đi dưới đường cũng không có ai chịu ngừng xe lại hỗ trợ bà cụ. Tôi thấy rứa liền chạy tới góp bà nhặt rất nhiều quả cam còn đang rơi, xếp cẩn trọng vào cái túi rồi gửi lại mang lại bà cụ.

Bà vắt mỉm mỉm cười rồi nói cùng với tôi:

– Bà cảm ơn cháu nhiều lắm! cháu quả là 1 đứa trẻ em ngoan ngoãn!

Tôi liền nhanh nhảu hỏi bà cụ:

– không có gì đâu ạ… Bà ơi, bà đi đâu để cháu đưa bà đi ạ?

Bà nỗ lực trả lời:

– bên bà ở bên đường, ngay sát ngay sảnh bóng cơ kìa.

Tôi đang chuyện trò với bà nạm thì thấy cả đội bạn của bản thân chạy lại. Nghe thấy bà nắm trả lời, cả nhóm đồng thanh đáp.

– Vậy ạ? Vậy để chúng cháu đưa bà qua đường ạ!

Tất cả cùng cả nhà mỉm cười cợt hớn hở. Cả nhóm thuộc dắt bà gắng qua đường một phương pháp thật cẩn thận. Trên phố đi, bà ráng còn hỏi han shop chúng tôi rằng đang đi đâu. Tôi đã thay mặt cả nhóm nhắc lại mang đến bà về hội thi đấu sắp tới tới. Bà nói rằng đầy đủ đứa trẻ xuất sắc bụng như bọn chúng tôi chắc chắn rằng sẽ giành được chiến thắng. Chúng tôi càng thêm tự tín hơn về tác dụng cuối cả đội.

Sau khi đưa bà về đến nhà, cả nhóm hối hả vào sảnh bóng. Cũng may vẫn còn thời gian để chuẩn bị trước trận đấu. Trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng. Cuối cùng cửa hàng chúng tôi đã giành thắng lợi với tỉ số 2 – 1. Bàn chiến thắng ấn định thành công do thiết yếu tôi ghi công.

“Sống trong đời sống cần phải có một tấm lòng…” – kia là phần lớn lời trong bài hát “Để gió cuốn đi”. Lời ca gởi gắm chân thành và ý nghĩa về tấm lòng biết chia sẻ trong cuộc sống. Khi làm được việc tốt, chúng ta sẽ dấn lại những thứ quý giá.

Kể về 1 việc giỏi em đã làm cho – mẫu mã 2

Mỗi tín đồ trong đời chắc hẳn rằng đều từng làm cho được một việc tốt. Em cũng vậy. Khi làm được câu hỏi đó em cảm giác vô cùng vui vẻ cùng hạnh phúc. Cùng nhờ vậy mà lại em nhận thấy rằng mình rất cần được làm thêm những việc giỏi hơn nữa.

Năm nay, sau thời điểm nghỉ Tết, trường em đã phát động trào lưu ủng hộ học viên vùng cao. Cô tổng phụ trách phổ cập rằng mỗi bạn học viên trong trường rất có thể đóng góp bằng hai cách. Đầu tiên, chúng em rất có thể đóng góp bởi những đồ dùng vật rõ ràng như áo xống cũ, cặp sách cũ, đồ dùng học tập… lắp thêm hai, chúng em rất có thể đóng góp ngay số tiền nho nhỏ tuổi được đúc kết từ số tiền lì xì của mỗi người.

Bản thân em thích góp sức từ các hiện vật cố thể. Cần em đã sẵn sàng rất các “món quà” tuy nhỏ bé nhưng tiềm ẩn tấm lòng của em. Em đã trích một trong những tiền nho bé dại đề mua phần nhiều món vật dụng học tập như: cây viết chì, thước kẻ và tẩy… ngoài ra, em cũng thu gom một trong những bộ áo quần mà mình ko mặc nữa nhưng vẫn còn đó rất mới, giặt thật sạch và gấp gọn lại gàng.

Tất cả hầu như món quà ấy những được em bỏ vô túi cẩn thận và đưa về trường nộp lại đến cô giáo. Mẹ cũng góp em chuẩn chỉnh bị. Hai bà bầu con vừa làm cho vừa trò chuyện vui vẻ. Em nói cho mẹ nghe về quá trình học tập ngơi nghỉ lớp. Nghe thấy giọng của mẹ là em biết rằng chắc chắn rằng mẹ đang hết sức vui. Em hy vọng rằng đầy đủ món vàng này để giúp đỡ đỡ phần như thế nào cho các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Chắn hẳn, nhờ số đông món quà nhỏ đó mà những bạn nhỏ tuổi đó rất có thể tiếp tục học tập như em và tiến hành được cầu mơ của mình. Vào tương lai, các bạn sẽ trở thành số đông người hữu dụng cho xóm hội.

“Sống trong đời sống cần phải có một tấm lòng” – đó là hầu như lời ca trong bài xích hát “Để gió cuốn đi” của nạm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Em cảm xúc vô cùng hạnh phúc khi đã làm cho được một việc tốt, tuy nhỏ tuổi bé cơ mà cũng có ích cho làng hội.

Kể về 1 việc tốt em đã có tác dụng – chủng loại 3

Thời gian vừa qua, miền trung bộ nước ta đã buộc phải hứng chịu một trận đồng đội lịch sử, khiến cho người dân khốn đốn. Gây nhiều thiệt hại nặng nề. Đúng lúc này, truyền thống tương thân tương ái của dân tộc ta lại được phát huy mạnh mẽ. Và em cũng đã góp một trong những phần sức bé dại của mình vào đó.

Suốt mấy ngày nay, trên các kênh tivi, báo đài là phần nhiều hình ảnh, đều lời kêu cứu vãn của bạn dân khu vực miền trung tội nghiệp. Đối mặt với việc nổi giận của bà mẹ thiên nhiên, con người trở cần quá nhỏ bé. Tuy nhiên sự bền chí đã góp họ chịu đựng đựng, thừa qua trận lũ. Tuy nhiên, sau thời điểm cơn bạn hữu đi qua, thì điều gì còn sinh sống lại? Đó là rất nhiều trang sách vở, nguyên lý học tập nhuốm đầy bùn đất, hầu như bộ phục trang rách, không sạch hết cả, hầu như gia cụ, ngôi nhà, xe pháo hư hỏng nặng… những người dân dân như rơi vào hoàn cảnh tay trắng, biết bao học viên nghẹn ngào lúc chẳng tất cả sách vở, áo quần sạch sẽ để mang đến trường. Trước tình hình đó, bạn người đơn vị nhà chung tay hiến đâng ủng hộ miền Trung. Người dân có sức góp sức, người có của góp của. Bắt gặp những hành động ấy, trong em bừng lên một xúc cảm lạ lùng.

Tối hôm đó, em về lại nhà xin phép bà bầu lấy đầy đủ bộ bộ đồ không mặc nữa mà lại còn new để khuyến mãi ngay các bạn. Được chị em đồng ý, em vui lắm, cấp lấy quần áo ra giặt lại sạch sẽ, gấp gọn gàng để sẵn sàng gửi vào miền Trung. Ngừng xuôi, em vào tủ sách, lấy ra những cuốn sách của những năm học trước đóng góp vào hộp nhằm gửi cùng. Suốt tối hôm đó, em mong làm thế nào để cho ngày mai mang đến thật cấp tốc để được đem quà mang lại cho chúng ta ở miền Trung. Nằm mãi ko ngủ được, cố kỉnh là em lại suy nghĩ vẩn vơ. Em nhớ mang lại hình hình ảnh những bản nhỏ tội nghiệp không tồn tại đồ ăn trong tương đối nhiều ngày, áo quần, sách vở và giấy tờ trôi không còn theo làn nước lũ. Cầm là em liền bật dậy, kiếm tìm chú heo mà tôi đã nuôi suốt hai năm nay. Số chi phí đó, được em tích góp để mua bầy guitar. Tuy khôn cùng tiếc, nhưng nghĩ mang đến nó sẽ rất có thể giúp cho các bạn học sinh sống vùng đàn thì em lại quyết tâm hơn. Đập vỡ vạc heo, em ngồi vuốt phẳng từng tờ chi phí lại, cất gọn gàng vào phong bì. Làm chấm dứt tất cả, em trở về giường trong niềm hạnh phúc.

Em biết, hành động của chính mình không quá to lao. Tuy thế em vẫn vô cùng hạnh phúc và vui sướng khi góp chút mức độ mình hỗ trợ đồng bào trong nặng nề khăn. Em sẽ cố gắng học tập hơn nữa, để tương lai, rất có thể giúp đỡ không ít người hơn bởi chính sức của mình.

Kể về 1 việc tốt em đã làm – mẫu 4

Những ngày hôm nay, phố xá sống động và đông vui hơn nhiều thường nhật. Vày Noel đang đi vào rất ngay gần rồi. Ở khu nhà ở nhà em, mọi fan cũng rộn ràng vệ sinh và trang trí. Em cũng nhiệt huyết tham gia vào công việc đó.

Tối hôm trước, khi cả nhà đang dùng cơm thì nghe thấy loa thông báo của thông thường cư. Đó là thông báo về việc tiến hành trang trí trên các hành lang của tòa nhà, mừng đón năm mới. Hy vọng rằng ai có thời hạn tham tối ưu tác trang trí thì sáng sủa hôm sau tập trung lúc chín giờ sống sảnh tầng một. Nghe thông báo, em đã mường tượng ra được những các bước mà mình hoàn toàn có thể làm. Cố là, em xin phép bố mẹ cho phép em tham gia vận động tập thể này. Nghe chủ ý của em, bố mẹ rất vui, tức thời gật đầu gật đầu đồng ý ngay.

Sáng hôm sau, đúng chín giờ, em xuất hiện ở sân như lời thông báo. Ở đó, có khoảng hai mươi fan đã tụ tập sẵn, gồm những bàn sinh hoạt sinh, sinh viên, cũng có thể có cả phần đa cô chú tín đồ lớn. Một lúc sau, chú bảo vệ đem tới những thùng chứa dụng cụ, phân chia các bước cho phần đông người. Từng tầng sẽ có một nhóm nhỏ dại phụ trách. Có lắp, trang trí cây thông noel, giăng những dây chảo mừng dọc hành lang. Em được phân vào nhóm trên tầng tám – đúng tầng nhưng em đang sống nên em vui lắm. Với bốn cả nhà cùng nhóm, em mang các thùng dụng cụ tới tầng của mình. Sau thời điểm cây thông được dựng lên, em nhận trọng trách trang trí. Em treo từng quả cầu lấp lánh, từng ngôi sao, từng ông già noel thật cẩn thận, sao để cho thật chắc chắn và xinh xắn. Sau đó, em chạy lại giữ lại thang, cho các cả nhà treo dây lên trần. Loay hoay cả 1 trong các buổi sáng, mang lại gần trưa thì các bước cũng xong. Vì các anh chị còn bao gồm buổi học buổi chiều cần em đã nhận nhiệm vụ quét sạch phần đông phần rác quá ra sau khoản thời gian trang trí. Mặc dù mệt, nhưng em vẫn rất vui, vì chưng đã góp phần được chút sức mình vào hoạt động chung của khu nhà. Nghe phần lớn lời khen, lời cảm ơn của các anh chị, các cô chú, em cảm xúc vô cùng hạnh phúc và từ hào về phiên bản thân mình.

Từ sau lần đó, em thực thụ hiểu được thú vui khi làm việc tốt, khi góp sức cho thôn hội, cộng đồng. Vì thế, sau này em đang càng nỗ lực hơn nữa, làm được không ít việc xuất sắc hơn nữa để góp phần xây dựng xóm hội ngày càng cải tiến và phát triển hơn.

Kể về 1 việc xuất sắc em đã làm – chủng loại 5

Năm lớp hai, bao gồm một chuyện mà mang đến giờ em vẫn lưu giữ trong câu chuyện đó em đã tranh đấu với sai trái của chính mình.

Hôm đó, cô gọi các bạn lên bảng chữa bài bác tập toán, lúc cô gọi các bạn Thảo hương thơm lên chữa trị bài, em nhìn thấy bạn khiếp sợ nói nào đó với các bạn bên cạnh, lúc bạn lên đến mức bàn em, bạn nói âm thầm vào tai em: Phương Anh ơi! mang lại tớ mượn vở nhé! Em hơi đắn đo rồi đưa cho chính mình vở của mình. Chúng ta chữa bài xích xong, cô bảo cả lớp thu vở dịp đó em mới lên nói cùng với cô là Thảo hương quên vở, cô hỏi: chũm sao bây giờ bạn lại có vở cùng lên chữa bài? Em vấn đáp là em ko biết. Vừa thời điểm đó, giờ trống trường từ báo hiệu giờ ra chơi, cô cho chúng ta ra chơi, cố kỉnh là cả lớp ùa ra bên ngoài như đều chú chim non rời tổ, em cũng ra theo. Ra đùa vào, cô trả vở với gọi chúng ta đọc điểm, cô gọi đến Thảo hương thơm thì bạn lí nhí trả lời: Thưa cô, em… em quên vở ạ. Vắt là cô cho mình điểm kém, bạn rất buồn.

Về cho nhà, em kể chuyện của khách hàng cho mẹ, chị em bảo em: Con cần đến thú thiệt với cô thì cứng cáp cô sẽ không nói gì đâu. Buổi tối hôm đó, em trằn trọc không ngủ được. Hôm sau, em cho nói thật với cô là chính em đã cho chính mình mượn vở. Chẳng ngờ cô dường như không mắng em ngoài ra khen em trong tiết học sinh hoạt lớp. Hôm kia em khôn xiết vui, khi vừa đến chạm chán mẹ ở trong nhà em sẽ tíu tít đề cập chuyện cùng em thấy bà mẹ nói rất đúng.

Câu chuyện đó luôn khắc sâu trong trái tim trí em em khôn cùng tự hào vì mình đã làm một bài toán tốt.

Xem thêm: Every Nation And Every Country Has Its Own Customs And Tradi

Kể về 1 việc tốt em đã làm cho – chủng loại 6

Thường ngày, chúng ta có những việc làm tốt và những bài toán làm xấu. Gồm một chuyện, em đã có tác dụng và thấy việc ấy thật chân thành và ý nghĩa trong công cuộc bảo đảm an toàn môi ngôi trường của fan học sinh.

Câu chuyện bắt đầu vào một trong những buổi sáng nọ, khi hằng đông vừa ửng hồng và các giọt sương còn lưu lại trên bến bãi cỏ xanh mướt. Ấy là lúc em đi mang đến trường, vừa đi, em vừa thơ thẩn ngắm nhìn cảnh vật bình minh đẹp mê hồn. Bỗng, cái gì thế này? Một người bọn ông đang vứt một chiếc bao béo mà em bao phủ ló đầu của một nhỏ heo chết. Em nhìn anh ấy mà trong người tức bực vô cùng. Vội vàng chạy đến, kêu lên: