Hạnh phúc của một tang gia - Vũ Trọng Phụng bao gồm tóm tắt văn bản chính, lập dàn ý phân tích, ba cục, cực hiếm nội dung, giá bán trị nghệ thuật cùng hoàn cảnh sáng tác, ra đời của item và tiểu sử, quan liêu điểm cùng với sự nghiệp sáng tác phong cách nghệ thuật giúp các em học giỏi môn văn 11


I. Tác giả

1. Tiểu sử 

- Vũ Trọng Phụng (1912 - 1939), xuất hiện ở Mỹ Hào, Hưng yên ổn nhưng phệ lên và sinh sống trong Hà Nội.

Bạn đang xem: Lý thuyết hạnh phúc của một tang gia

- Ông xuất hiện trong một gia đình nghèo đói và mau chóng mồ côi thân phụ nên bắt buộc thôi học tập sớm.

- Sau khi giỏi nghiệp tiểu học, ông phải đi làm việc kiếm sống, nhưng mà chẳng bao lâu thì mất việc.

- từ bỏ đó, ông sống chật vật, bấp bênh bằng nghề viết báo, viết văn, siêng nghiệp.

- khoảng chừng năm 1937 – 1938, Vũ Trọng Phụng mắc dịch lao, nhưng không tồn tại điều kiện nhằm chạy chữa. Ông mất trên Hà Nội.

2. Sự nghiệp văn học

a. Item chính

- Ông để lại khối lượng tác phẩm thiết bị sộ, tiêu biểu như: Giông tố, Số đỏ, vỡ lẽ đê, Kỹ nghệ mang Tây, Cạm bả người,...

b. Phong thái nghệ thuật

- văn hoa Vũ Trọng Phụng biểu lộ thái độ căm thù đối với làng hội chó đểu”.

- Ông là cây cây viết trào phúng bậc thầy, trong những đại biểu xuất nhan sắc của xu thế văn học hiện nay thực.

Sơ đồ tứ duy - tác giả Vũ Trọng Phụng

*


II. Tác phẩm

1. Nắm tắt tác phẩm

sản phẩm xoay quanh câu chuyện của một người chết là rứa Tổ, tự khi vắt ngấp ngoải chết đến khi chết thật. Chuyện nhặng xị ban đầu cũng xảy ra từ khi ông nuốm mất và mẩu truyện cũng chỉ có chân thành và ý nghĩa từ khoảng thời gian rất ngắn này. Vắt chết để lại cho con cháu cơ hội để khoe mẽ với thiên hạ đông đảo nghịch lý của “thế hệ con cháu” hiếu thảo bằng những bộ xiêm y âu hóa nửa Tây nửa ta và những trò “mèo mả con kê đồng” của dâu bé lẫn người xung quanh. Dòng đám ma to tát chũm Tổ là một trong cuộc diễu hành của buổi lễ hội di động bởi mọi trò hề của lứa tuổi trung thượng lưu. Qua đoạn trích, người sáng tác đã trình diện những trò nhố nhăng, phi đạo đức lẫn truyền thống lịch sử của đều kẻ sống núp bên dưới gót giầy thực dân xâm lược, là tranh ảnh toàn cảnh của xóm hội đương thời đầy thối nát lúc bấy giờ.

2. Tò mò chung

a. Xuất xứ và hoàn cảnh ra đời

- tè thuyết Số đỏ được viết với đăng báo năm 1936, in thành sách năm 1938.

- Đoạn trích nằm trong chương XV của đái thuyết này.

b. Bố cục

- Phần 1 (từ đầu cho "cho Tuyết vậy"): niềm vui và hạnh phúc của những thành viên khi nuốm tổ qua đời

- Phần 2 (tiếp mang lại "đám cứ đi"): cảnh đám ma gương mẫu

- Phần 3 (còn lại): Cảnh hạ huyệt

3. Tìm hiểu chi tiết

a. Ý nghĩa nhan đề

- Nhan lời khuyên hiện như một sự châm biếm, mỉa mai: tang gia và lại hạnh phúc

- Nhan đề biểu đạt sự đối lập, mâu thuẫn tạo nên tiếng cười cợt bi hài: Một bên là sự việc tang thương, mất mát đáng lẽ phải cực khổ lại tuy vậy hành với hạnh phúc, niềm vui.

=> Nhan đề đã dự báo một màn hài kịch sắp diễn ra với những nghịch lý và hồ hết pha “cười ra nước mắt”.

b. Niềm vui và hạnh phúc của những thành viên khi nắm Tổ qua đời

* vì sao của tấn bi hài

- ráng Tổ mất đi, di thư được thực thi.

- Ước nguyện của mọi bạn trong gia đình được thực hiện.

* hồ hết niềm hạnh phúc khác nhau trong gia đình

- Cụ nuốm Hồng

+ mới chỉ 50 tuổi nhưng luôn ước mơ được gọi là nạm cố.

+ Nhắm mắt, tượng tưởng thời gian “mặc áo xô gai trắng lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu máo.”

=> Đây là nhân vật điển hình nổi bật cho sự đần độn dốt với háo danh.

- Ông hiện đại được thời gian quảng cáo, kiếm tiền.

- Bà Văn Minh bao gồm dịp mặc những bộ xô tua tân thời và lăng xê những cỗ y phục táo bạo.

- Cô Tuyết thì được mặc cỗ y phục ngây thơ.

- Ông Phán mọc sừng tin tưởng rằng “đôi sừng” có giá trị của chính mình sẽ được trả công.

- Cậu Tú Tân thì có dịp khoe tài chụp ảnh.

* hạnh phúc lan ra cả những người dân bên ngoài

- Xuân tóc đỏ tất cả uy tín càng ngày cao.

- bằng hữu cụ rứa Hồng tất cả dịp khoe huân chương, râu ria

- Cảnh binh vui miệng vì có câu hỏi làm

- Đám trai thanh gái lịch có dịp hẹn hò tình tứ, “chim loài chuột nhau”.

- Sư cố gắng Tăng Phú thì “sung hoan hỉ vênh váo”

c. Cảnh đám ma “gương mẫu”

* không khí: hỗn loạn

- như 1 đám hội, đám rước

- tổ chức linh đình theo cả lối Tây, Tầu, Ta: “có kiệu chén cống, lợn tảo đi lọng, cho tới lốc bốc xoảng….”

* những nhân đồ gia dụng trong đám tang

- vào đám ma ráng Tổ, cô Tuyết mang bộ phục trang "ngây thơ" để cả cõi tục biết cô không đánh mất chữ trinh.

- Xuân tóc đỏ khiến cho cụ Tổ bị tiêu diệt lại được đón nhận trịnh trọng.

- Cậu Tú Tân thể hiện chuyên môn chụp hình ảnh bằng giải pháp nhảy lên gần như ngôi mộ khác.

- Sư nuốm Tăng Phú tự đắc một cách đáng ghét ===== váo vì sẽ sở hữu người nghĩ cụ tất cả chiến công hiển hách “lật đổ Phật giáo”.

- Đám nhỏ cháu là ê kíp đạo diễn, diễn viên, nhiếp hình ảnh tài ba.

- “Đám cứ đi” cùng nam thiếu nữ cứ “chim nhau, cười cợt tình với nhau”

* Cảnh hạ huyệt:

- Cụ cầm Hồng than khóc khóc bất tỉnh nhân sự đi “Hứt, hứt, hứt”

- Ông Phán mọc sừng dúi tiền vào tay Xuân tóc đỏ.

=> Đám tang biến chuyển trò diễn bịp bợm, lố bịch cùng lố lăng, đồi bại.

d. Quý hiếm nội dung

tác giả tố cáo thôn hội nhố nhăng, suy tàn, thối nát. Biểu đạt cái "đám cứ đi", đơn vị văn muốn trưng bày tất cả sự giả dối, bịp bợm, vô đạo đức của làng hội thượng lưu. Từ kia nhà văn công kích châm biếm sâu cay, thâm thuý phần đa thói xấu xí của xóm hội đương thời.

Xem thêm: Đề Cương Nghiên Cứu Khoa Học Giao Duc Tieu Hoc, Phương Pháp Nghiên Cứu Khoa Học

e. Quý giá nghệ thuật

 - xuất bản những cụ thể mâu thuẫn trào phúng ấn tượng trong đoạn trích:

+ Cảnh đám ma được tổ chức rất nhiều rất to

+ Cảnh cậu Tú Tân bắt mọi fan phải đóng góp kịch để chụp hình

+ Cảnh ông Phán oặt fan đi, khóc thảm thiết trên tay Xuân

- thẩm mỹ xây dựng và cải tiến và phát triển các tình huống

- Giọng văn mỉa mai, mẹo nhỏ cường điệu, nói quá được áp dụng một cách linh hoạt

- Ngòi bút diễn đạt sắc sảo: hầu như nét riêng rẽ của từng nhân vật trong đoạn trích.

Sơ đồ tứ duy - hạnh phúc của một tang gia

*


Nhận định

Một số nhận định và đánh giá về tác giả, tác phẩm

1. Lưu lại Trọng Lư thừa nhận xét về con tín đồ Vũ Trọng Phụng: “Trên trang viết Vũ Trọng Phụng tinh tế bao nhiêu thì trong cuộc sống Vũ Trọng Phụng càng thực tình bấy nhiêu.Con fan ấy không giết thịt quá một bé muỗi .Nhưng thiệt kì diệu,văn chương của con fan ấy khiến cho kẻ trọc phú đề nghị giật mình,kẻ trưởng giả buộc phải cáu kỉnh.”

2. Đọc Số đỏ, nhiều nhà phân tích nhận xét: “Đây là cái bi của bạn chết, chiếc hài của làng hội, cái vô phúc của gia đình giàu sang trọng lắm tiền nhiều của nhưng lại thiếu tình người.”

3. Đáp lời báo Ngày nay, Vũ Trọng Phụng bao gồm nói: “Các ông ao ước cuốn tiểu thuyết cứ là tè thuyết. Tôi và những nhà văn bao gồm cùng chí hướng như tôi, ao ước tiểu thuyết là đích thực ở đời (...) những ông ước ao theo tè thuyết tuỳ thời, chỉ nói chiếc thiên hạ phù hợp nghe, nhât là sự việc giả dối. Shop chúng tôi chỉ ao ước nói vật gì đúng sự thực, bởi thế nguy hiểm, vì chưng sự thực mất lòng.”