Đề bài: Anh (chị) hãy phân tích tình huống truyện trong truyện ngắn “Chữ bạn tử tù” của phòng văn Nguyễn Tuân.

Bạn đang xem: Phân tích tình huống truyện trong chữ người tử tù

Bài Làm

Nguyễn Tuân là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp. Ông bao gồm vị trí đặc trưng và góp sức không nhỏ tuổi cho nền văn học tập Việt Nam tân tiến với nhiều tác phẩm tiêu biểu vượt trội ở nhiều thể các loại khác nhau, trong những số đó có “Chữ fan tử tù”. Một trong những yếu tố đóng vai trò đặc biệt quan trọng trong việc tạo nên sự thành công của cống phẩm là thẩm mỹ và nghệ thuật xây dựng tình huống truyện độc đáo, nhiều kịch tính.

“Chữ fan tử tù” ban đầu có tên là “Dòng chữ cuối cùng” in năm 1939 trên tạp chí Tao đàn. Sau đó được công ty văn đổi tên thành “Chữ tín đồ tử tù” với in vào tập truyện “Vang láng một thời” xuất bạn dạng năm 1940 cơ mà nhà phê bình Vũ Ngọc Phan đánh giá là “một văn phẩm đạt gần đến sự toàn thiện, toàn mĩ”.

Để đọc được trường hợp truyện độc đáo trong “Chữ bạn tử tù”, ta cần hiểu về khái niệm tình huống truyện. Vậy, tình huống truyện là gì? Theo nhà văn Nguyễn Minh Châu, “tình huống truyện là tình cầm xảy ra mẩu truyện mà ở kia sự sống hiện ra đậm đặc, là khoảnh khắc của tất cả một đời người”. Cũng có người đến rằng, “tình huống truyện là sản phẩm nước rửa ảnh làm cho các nhân thiết bị nổi hình, nổi sắc” và cũng là “chiếc chìa khóa quản lý và vận hành cốt truyện”. Thiệt vậy, từ trường hợp truyện, những nhân vật bao gồm cơ hội biểu thị rõ phẩm chất, tính giải pháp của mình. Từ đó làm nổi bật chủ đề tác phẩm cũng như tư tưởng, ý đồ gia dụng của tác giả.

Trong truyện ngắn “Chữ tín đồ tử tù”, trường hợp truyện luân phiên quanh cuộc chạm chán gỡ kì lạ, bao gồm phần éo le của những con bạn phi thường: Huấn Cao với quản ngục. Họ chạm mặt nhau chỗ nhà tội phạm của thực dân phong loài kiến đầy rẫy tội ác với tăm tối trong những ngày ở đầu cuối của một cuộc sống oanh liệt. Huấn Cao cùng quản ngục là hầu như con bạn đặc biệt. Họ số đông yêu nghệ thuật, trân trọng và mến thương nghệ thuật truyền thống. Bọn họ là hầu như con người có thiên lương. Mà lại những bản tính lương thiện ấy lại chạm mặt nhau địa điểm ngục tù nhân tăm tối. Gồm lẽ chính vì thế mà vị thế xã hội của mình có phần đối lập. Huấn Cao là tử tù nhân của chính quyền phong kiến, bị dẫn giải đến đơn vị tù tỉnh đánh để ngóng ngày xét xử. Ông là bạn tài giỏi, văn võ song toàn, lại tài năng viết chữ đẹp. Quản lao tù là người đại diện cho tổ chức chính quyền phong kiến tàn nhẫn nhưng lại trọng fan tài, say mê với trân trọng nghệ thuật, nhất là nghệ thuật thư pháp truyền thống. Xét về phương diện xóm hội, chúng ta là quan hệ đối nghịch, tính mạng tử tù phía bên trong tay quản ngục. Xét về phương diện nghệ thuật, chúng ta là tri âm, tri kỉ. Một người sáng chế cái đẹp, một tín đồ trân trọng, si và kính yêu tài hoa ấy.

Nội dung tình huống truyện xoay quanh cảnh xin chữ và mang lại chữ của quản ngại ngục và Huấn Cao. Do yêu thích nghệ thuật thư pháp, ước ao có đôi câu đối do chủ yếu tay ông Huấn viết nhằm treo vào nhà nhưng quản ngục đang biệt đãi Huấn Cao. Ban đầu, lúc chưa hiểu rõ tấm lòng quản ngại ngục, Huấn Cao đang tỏ ra khinh thường thường nhưng quát mắng ông. Đến khi phân biệt quản ngục đó là “một tấm lòng trong thiên hạ”, Huấn Cao sẵn sàng cho chữ và khuyên “thầy quản ngại nên tìm đến nhà quê mà ở” để giữ thiên lương đến lành vững. Cảnh đến chữ đó là cuộc hội ngộ ở đầu cuối của phần đông con fan tri âm, tri kỉ. Cảnh mang đến chữ diễn ra nơi phòng giam chật hẹp, tăm tối giữa những giây phút sau cuối của cuộc sống Huấn Cao. Ở đây có sự hoán đổi thân phận thật sệt biệt. Bạn cho chữ là tử tù, cổ treo gông, chân vướng xiềng mà vẫn đàng hoàng dậm tô từng đường nét chữ trên vuông lụa trắng. Ngược lại, fan xin chữ – vốn là kẻ xưa nay trong tay gắng quyền hành – mà lại khúm núm, run run chắp tay vái lạy tử tù.

Nghệ thuật xây dựng trường hợp truyện độc đáo đã đóng góp phần làm nổi hình, nổi sắc đẹp nhân vật dụng với nét tính cách, phẩm hóa học cao đẹp. Một Huấn Cao tài hoa, đê mê nghệ thuật, quật cường hiên ngang tức thì trước thời khắc sắp rời xa cuộc đời. Một quản lao tù trọng bạn tài, yêu thích thẩm mỹ và nghệ thuật truyền thống. Qua đó, quan niệm nghệ thuật của tác giả cũng được thể hiện rất rõ: loại đẹp có thể sinh ra từ nơi dòng xấu, cái ác nhưng không thể sống bình thường và xác minh sự bất tử cũng tương tự sức táo tợn cảm hóa của mẫu đẹp. Nguyễn Tuân đã thành công xuất sắc trong thẩm mỹ xây dựng tình huống truyện độc đáo và khác biệt kết hợp với bút pháp lãng mạn cùng cách thực hiện từ Hán Việt, gạn lọc hình ảnh, chi tiết tiêu biểu.

Xem thêm: A) Điền Vào Chỗ Trống: Tứ Giác Có 2 Đường Chéo Bằng Nhau Là Hình Vuông?

Có thể nói, tình huống truyện độc đáo và khác biệt đã góp phần không nhỏ dại vào thành công của truyện ngắn “Chữ tín đồ tử tù”. Thân sự ồn ã, phồn tạp của buổi chợ phiên văn chương, trong số những ồn ào, náo sức nóng của quầy bán hàng lãng mạn, Nguyễn Tuân được ví như 1 chủ cửa hàng đặc biệt với phong cách nghệ thuật độc đáo, tài năng sử dụng từ bỏ ngữ mà tất cả ai đó đã từng review là “thầy phù thủy” của ngữ điệu tiếng Việt.