An-đéc-xen là công ty văn Đan Mạch nổi tiếng với thể nhiều loại truyện dành riêng cho trẻ em. "Cô nhỏ nhắn bán diêm" chính là một trong số những truyện nổi tiếng của ông viết về vấn đề thiếu nhi được viết vào năm 1845 khi danh tiếng của ông đã lừng danh thế giới với trên 20 năm cầm bút. Qua câu chuyện, đơn vị văn sẽ đưa bọn họ đến một thông điệp ý nghĩa: nâng niu với số phận trẻ thơ xấu số và phấn đấu vày một tương lai mang lại trẻ thơ tràn đầy hạnh phúc. Mời các bạn đọc tham khảo một trong những bài tóm tắt truyện "Cô nhỏ xíu bán diêm" của An-đéc-xen cơ mà khansar.net tổng phù hợp trong bài viết sau.

Bạn đang xem: Tóm tắt truyện cô bé bán diêm của an


12345678910
1 7
1
7

Bài xem thêm số 1


Cô bé nhỏ bán diêm là chuyện nhắc về định mệnh của một em nhỏ bé nghèo khổ, buộc phải đi bán diêm nhằm sống. Vào một trong những đêm giao quá tuyết rơi, bầu trời tối tăm, em nhỏ nhắn phải đi chân đất trên tuyết lạnh, chân em mẩn đỏ tồi tím bầm lại. Em cầm tìm nơi không ít người dân qua lại để phân phối diêm, cơ mà mọi fan chẳng ai đoái hoài cho em, họ vội vàng vã về nhà để tránh cái lạnh ghê người. Vừa đói, vừa rét, nhưng cần thiết trở về lúc không bán được bao diêm nào bởi em sợ cha đánh. Căng thẳng quá, em đành ngồi tựa vào góc tường cạnh căn nhà sáng rực ánh đèn sáng có mùi hương ngỗng con quay thơm nức!

Đói, rét, em bé nảy ra mong mơ, mộng tưởng qua các lần quẹt diêm. Trong ánh nắng của que diêm, phần đông giấc mơ của em thiệt đẹp, tuy vậy cũng thật mong muốn manh bởi vì một que diêm rộp cháy được bao lâu? sau cuối khi tất lửa thì gần như thứ đẹp tươi (chẳng qua là ảo ảnh) gần như vụt tan biến đổi đi ngay.

Và ở đầu cuối em bé nhỏ đã bị tiêu diệt dưới lớp tuyết dày khi mơ thấy bà nội di động cầm tay em cất cánh vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét buồn bã đe dọa nữa.

Tác giả như muốn đối chiếu cảnh đói rét vô cùng của em bé nhỏ bán diêm với cảnh sinh sống sung túc, phấn chấn của đều nhà vào tối giao thừa. Trong khi tất cả đông đảo quay sườn lưng lại, thờ ơ với cuộc đời của em. Em sẽ thực sự bị quăng quật rơi giữa cuộc sống no đủ, giàu sang. Đó là ý nghĩa sâu sắc nhân đạo của tác phẩm, là tấm lòng của An-đec-xen với những cuộc sống khốn thuộc khổ đau.


Hình minh hoạ
2
5
2
5

Đêm giao thừa, trời giá buốt mướt, tuyết rơi, đường phố vắng ngắt và sực nức mùi ngỗng quay. Một em bé bỏng đầu trần, chân đất đi phân phối diêm. Không ai mua đến em rước một bao hay bố thí cho em một đồng nào. Vừa đói, vừa rét tuy nhiên em không đủ can đảm về nhà bởi sợ tía đánh. Em vẫn mồ côi người mẹ và mất đi người thân trong gia đình yêu em độc nhất là bà nội. Em ngồi nép vào tường thân hai ngôi nhà. Đêm giao thừa càng rét mướt giá, em liền đánh liều sứt một que diêm. Bỗng nhiên chiếc lò sưởi hiện nay ra. Diêm tắt, lò sưởi thay đổi mất. Thoa que diêm máy hai, em thấy một bàn ăn thịnh soạn cùng một bé ngỗng quay đã tiến về phía em. Diêm tắt, bàn ăn uống và con ngỗng phát triển thành mất. Em sứt que diêm máy ba, cây thông Nô-en hiện nay ra. Diêm tắt, cây thông Nô-en biến đổi mất. Bôi que diêm trang bị tư: bà nội em hiện nay lên. Sợ diêm tắt, em vội vàng quẹt hết diêm vào bao. Lần trang bị năm, cô thấy bà vắt tay mình đi về chầu Thượng đế. Đó cũng chính là lúc cô thấy niềm hạnh phúc. Buổi sáng sớm đầu năm, bạn ta thấy một em nhỏ bé ngồi một trong những bao diêm, trong các số ấy có một bao đang đốt không còn nhẵn. Bạn ta bảo chắc chắn cô bé nhỏ chết bởi rét dẫu vậy đôi má vẫn ửng hồng và đôi môi sẽ mỉm cười. Không người nào biết loại điều kì diệu nhưng em sẽ thấy trong tối giao thừa.


Hình minh hoạ
3
5
3
5

Cô nhỏ xíu bán diêm vốn sống trong một gia đình hạnh phúc và nóng áp. Tuy thế khi bà mất, gia sản tiêu tán, em buộc phải đến sinh sống trong khu vực ổ chuột và đi phân phối diêm từng ngày để kiếm sống. Đêm giao thừa, khi mọi người người nào cũng vui vẻ thì em vẫn buộc phải đi bán. Giá buốt quá, em ngồi trong một góc tường nhỏ. Để sưởi ấm, em đốt que diêm đầu tiên. Em thấy một lò sưởi ấm áp. Nhưng lại khi gửi tay ra sưởi thì lò sưởi bỗng biến mất. Em đốt que diêm đồ vật hai, một bàn ăn thịnh soạn hiện tại ra. Nhưng lại khi bé ngỗng con quay với phuốc-sét vẫn tiến lại về phía em thì que diêm tắt, tất cả lại trở thành mất. Que diêm lắp thêm 3, em thấy một cây thông Nô-en to khủng và lộng lẫy. Nhưng mà rồi một cơn gió thổi qua, cây que diêm cũng tắt. Lần lắp thêm 4, em thấy bà em. Bà em thật đẹp. Vì không muốn mất bà, em sẽ quẹt hết tất cả các que diêm còn lại. Bà cùng em cùng bay lên trời. Sáng sủa hôm sau, khi mọi người thấy một cô bé đáng yêu đang chết sát bên những que diêm, chúng ta tự nhủ “Chắc là nó mong sưởi cho ấm”. Tuy vậy đâu ai biết đc những điều kì diệu mà em đã thấy vào dòng đêm huyền diệu ấy.


Hình minh hoạ
4
3

Truyện nói về số phận tội nghiệp của cô nhỏ xíu bán diêm đã chết trong đêm giao thừa. Trước đây, cô nhỏ nhắn từng bao gồm một mái ấm gia đình thật hạnh phúc. Nạm nhưng, niềm hạnh phúc ấy chẳng kéo dài bao lâu. Mẹ mất sớm, bà cũng vứt em mà lại đi. Mái ấm gia đình sa sút, em bắt buộc sống một mình với người phụ vương nghiện ngập cùng tàn bạo. Khu vực em ở là một trong căn gác xép tồi tàn, ẩm thấp và dơ bẩn bẩn. Hằng ngày em đi phân phối diêm để kiếm sống. Số tiền đạt được đều bị người phụ thân lấy mất nhằm uống rượu. Ngày nào không tồn tại tiền mang về, em bị cha đánh đập thậm tệ khiến cho em sợ hãi lắm, nhiều khi không dám về nhà. Trông tối giao thừa năm ấy, khi toàn bộ mọi fan đều trở về kết chặt bên gia đình đón ngóng giao thừa thì em vẫn còn đấy lag thang bên trên hè phố, mong mỏi ai đó thiết lập giúp em bởi cả ngày em chưa bán tốt bao diêm nào. Đơn độc, em tra cứu một góc khuất, nép mình tránh rét. Thừa lạnh, em mang hết dũng cảm quẹt những que diêm nhằm sưởi ấm. Ánh sáng chói lóa của que diêm chuyển em vào số đông mộng tưởng xuất xắc đẹp của các ngày niềm hạnh phúc bên tín đồ bà hiền khô hậu, có tác dụng vơi đi chiếc rét, dòng đói, nỗi cô đơn cùng cực. Sáng hôm sau, tín đồ ta thấy em đã chết, hai má vẫn còn ửng hồng, khuôn mặt rạng rỡ, đôi môi mỉm cười bên cạnh những vỏ hộp diêm vẫn đốt cháy hết.


Hình minh hoạ

Cô nhỏ xíu bán diêm sống mái ấm gia đình rất nghèo khổ, khó khăn mồ côi mẹ, bà mất sớm, gia sản tiêu tán đề nghị cô phải phân phối diêm cho tất cả những người bố rất tàn khốc hay tấn công cô. Vào một trong những ngày cuối năm, cô không bán được que diêm nào. Cô không đủ can đảm về nhà do sợ phụ thân đánh. Đêm giao quá trời giá rét, cô ngồi nép vào góc tường thân hai ngôi nhà. Đêm càng giá giá, cô sứt que diêm nhằm sưởi ấm. Mỗi lần quẹt que diêm cháy sáng là một mộng tưởng đến với cô. Lần máy nhất, cô thấy lò sưởi; lần vật dụng hai cô thấy bàn ăn uống và con ngỗng quay; lần thứ tía cô thấy cây thông Nô-en cùng những ngọn nến; lần thứ tư cô thấy bà hiện về, lần đồ vật năm cô thấy mình thuộc bà cất cánh lên trời. Buổi sáng đầu năm, tín đồ ta thấy một em nhỏ bé ngồi một trong những bao diêm trong số ấy có một bao diêm đốt không còn nhẵn. Người ta bảo cô bé bỏng đã bị tiêu diệt nhưng đôi má vẫn ửng hồng với đôi môi cô vẫn mỉm cười.


Hình minh hoạ

Truyện nhắc về một cô bé nghèo nàn mồ côi mẹ, sống với một người phụ thân hà khắc tốt uống rượu và hay đánh đập con. Cô bé nhỏ phải đi cung cấp diêm đem tiền về cho thân phụ nếu không có khả năng sẽ bị đánh. Đêm cuối năm, ngoài trời giá buốt cóng, cô nhỏ xíu đi chân đất vì chưng một mẫu giày đã bị xe ngựa chiến cán qua với chiếc còn sót lại bị một thằng bé xíu xấu tính ném mất nhưng lại lại không đủ can đảm về nhà bởi vì chưa bán tốt que diêm nào. Cô bé bỏng ngồi nép vào một trong những góc tường giữa hai tòa nhà để ao ước giữ chút hơi ấm rồi tấn công liều trét diêm để sưởi ấm. Que đầu tiên quẹt lên, lò sưởi hiện ra. Que trang bị hai thoa lên, bàn ăn và con ngỗng con quay trước mắt. Que thứ bố quẹt lên, cây thông noel hiện nay ra. Và que diêm thứ tứ mang hình hình ảnh của fan bà nhân từ hiện về. Nhưng đều thứ tan vươn lên là khi que diêm tắt và cô bé xíu đã chết cóng. Ngày đầu năm mới đường phố hiện lên hình hình ảnh một cục cưng với niềm vui trên môi nằm ở tuyết trắng. Cô nhỏ nhắn đã lên thiên đàng cùng với bà của mình.


Hình minh hoạ

Trong tối giao thừa gió tuyết đầy phố bao gồm một cô nhỏ nhắn bán diêm công ty nghèo, không cha mẹ mẹ, đầu trần, chân đất, bụng đói vẫn dò dẫm trong nhẵn tối. Suốt cả ngày em không bán được bao diêm nào. Em không đủ can đảm về nhà vì sợ cha mắng. Vừa lạnh vừa đói, cô bé bỏng ngồi nép vào một trong những góc tường rồi bôi một que diêm nhằm sưởi ấm. Em trét que diêm thiết bị nhất, lò sưởi hiện ra. Em bôi que diêm máy hai, 1 bàn ăn thịnh soạn hiện nay lên. Rồi em sứt que diêm máy ba, cây thông Nô-en xuất hiện. Trét que diêm thiết bị tư, em gặp bà nội. Sáng hôm sau, cô bé xíu bán diêm đã bị tiêu diệt trong giá chỉ rét.


Hình minh hoạ

Cô bé nhỏ bán diêm có hoàn cảnh rất nghèo khó. Người mẹ mất, bà đã qua đời, sinh sống chui rúc ở một xó về tối tăm, em luôn phải lắng nghe đa số tiếng chửi rủa của bố. Vào tối giao thừa, trời rét mướt mướt, tuyết bao phủ trắng xóa, em một mình đi bán diêm giữa con đường phố vắng, em ngồi nép trong một góc tường, em có quẹt que diêm để sưởi ấm. Cô nhỏ nhắn đã ngồi với quẹt các que diêm lên với trước đôi mắt cô lần lượt hiện tại lên loại lò sưởi, bàn dùng với một nhỏ ngỗng quay, cây thông Nô-en rồi em nhìn thấy bà em, nhị bà cháu cất cánh vút lên rất cao về chầu thượng đế. Mỗi lần que diêm tắt, thực tế lại chỉ ra trước mắt, thứu tự em nghĩ đến cha sẽ mắng bởi không bán tốt diêm, thành thị vắng teo lạnh giá tuyết rơi, gió rét vi vu và những người khách qua đường nhanh nhảu thờ ơ trước sự đáng thương của cô bé. Sáng sủa hôm sau, cô bé xíu đã chết trong tối giao thừa.


Hình minh hoạ

Truyện đề cập về một cô nhỏ bé bán diêm trong đêm giao thừa. Cô bé nhỏ có một thực trạng khó khăn mẹ và bà đông đảo đã mất em yêu cầu sống cùng với một bạn bố độc ác trong 1 căn nhà tồi tàn. Vào tối giao vượt em đi chào bán diêm cùng với một bộ quần áo mỏng dính manh rách rưới và dòng bụng không có gì ăn. Nhưng em không dám về nhà vì chưng sợ rằng về nhà cha sẽ đánh khi chưa bán được bao diêm nào cả. Em lạnh lẽo quá không thể liên tục đi được nữa bắt buộc đã ngồi vào trong 1 xó nhỏ dại giữa hai bức tường. Em quẹt diêm để sưởi ấm. Cùng khi mọi que diêm được trét lên bao mộng tưởng vào đầu em xuất hiện. Đến khi em trét que diêm thứ tư thì người bà hiền từ hiện lên. Em cầu khẩn bà hãy đến em được đi thuộc bà. ở đầu cuối thì hai bà con cháu đã cùng di động cầm tay nhau cất cánh lên thiên mặt đường nơi bà bầu đang ở kia chờ.

Xem thêm: Soạn Văn 7 Bài Từ Hán Việt Ngắn Gọn, Soạn Bài Từ Hán Việt (Trang 69)


Hình minh hoạ

Trong tối giao thừa, trời rét mướt, tất cả một cô nhỏ bé đầu trần, chân đi đất, bụng đói đang u sầu đi chào bán diêm trong láng tối. Cô nhỏ xíu bán diêm ấy đã mồ côi người mẹ và đã và đang mất đi người yêu thích em duy nhất là bà nội. Em không dám về nhà vị sợ bố sẽ đánh em. Vừa rét mướt vừa đói, cô nhỏ nhắn ngồi nép vào một góc tường rồi khẽ thoa một que diêm để sưởi ấm. Que diêm thứ nhất cho em gồm cảm giác êm ấm như ngồi mặt lò sưởi. Em cấp quẹt que diêm sản phẩm hai, em được thấy một bàn ăn thịnh soạn hiện tại lên. Rồi em sứt que diêm thứ bố và được thấy cây thông Nô-en. Sứt que diêm trang bị tư: Bà nội hiền lành của em hiện tại lên đẹp nhất đẽ, gần gũi và phúc hậu biết mấy. Hồ hết ảo ảnh đó nhanh chóng tan đi sau sự vụt tắt của que diêm. Em nhanh chóng quẹt không còn cả bao diêm để ý muốn níu bà nội lại. Cô bé xíu bán diêm đã bị tiêu diệt trong giá chỉ rét khi mơ cùng bà bay lên cao mãi.